×
Báo Điện tử Tuổi trẻ Thủ đô
Báo Điện tử Tuổi trẻ Thủ đô
X
X

TTTĐ - Thời nay, chuyện ăn uống ngoài đường hay mặc cách điệu không còn bị lên án, cấm kị nhưng ăn thế nào, mặc thế nào cũng cần phải học, phải ý tứ để không thành vô duyên chốn đông người.

>> Đừng để “mất điểm” nơi công cộng
Bài 3: Tâm lý “của chùa thì lùa đầy bị”


Nhìn mấy cháu học sinh vừa đi vừa ăn bánh mì, kem vừa cười đùa ầm ĩ, bà Thơ chép miệng: “Chẳng hiểu bố mẹ chúng nó có uốn nắn không mà để con nhồm nhoàm ăn uống như thế. Vội đến đâu cũng nên ngồi ăn đàng hoàng xong thì hãy đi có phải trông đỡ “ngứa mắt” không”. Nghe thấy thế, anh Minh cười: “Bà ơi, các cháu đôi khi vừa đi vừa ăn không phải là vội mà có thể vì cửa hàng thiếu chỗ ngồi hoặc vui với bạn bè thôi. Bây giờ điều đó là bình thường, đến như chúng con đôi khi cũng như thế. Con thấy các cháu nó cũng lịch sự đấy chứ không đến nỗi phản cảm quá đâu bà ạ. Ăn ở đâu không quan trọng, miễn là kiểu cách ăn như thế nào để người ta nhìn vào không thấy mình xấu xí, bà nhỉ”. 


Cần lựa chọn cách ăn mặc nơi đông người thế nào cho đẹp và có văn hóa. Ảnh minh họa.

Bà Thơ biết mình là lớp người xưa cũ không nên quá bắt ne bắt nẹt giới trẻ nên chẳng nói gì nữa. Thời bà còn nhỏ như các cháu học sinh kia, bố mẹ bảo ban sát sao từ dáng đi, cách nói năng và đặc biệt là chuyện ăn uống. Ai ăn quà “như mỏ khoét” là bị ghét. Ăn ở nhà bao nhiêu không ai biết nhưng ra đường, đi ăn cỗ thì tuyệt đối phải ý tứ, khép miệng, ăn cho “làm phép” chứ không phải ăn lấy no, lấy được. Dù vậy, bà Thơ vẫn cho rằng, xã hội phát triển đến đâu, quan niệm, lề thói mỗi thời mỗi khác nhưng bản thân mỗi người, mỗi gia đình nên giữ lấy điều căn cốt ấy là dạy bảo con cái những hành vi lịch sự tối thiểu trong ăn, mặc, nói năng. Vì những điều đó tưởng chừng rất nhỏ nhặt nhưng làm nên nét văn hóa ứng xử của mỗi người, mỗi gia đình, rộng hơn là mỗi thời đại và chính nó cũng là “điểm cộng” hoặc “điểm trừ” cho mỗi người trong giao tiếp hàng ngày.

Phân tích của anh Minh nghe cũng rất có lí. Văn hóa “fast-food” du nhập từ phương Tây vào Việt Nam và chứng tỏ sự phù hợp của nó trong điều kiện hiện đại. Người phương Tây dù văn minh khác Á Đông nhưng họ cũng vẫn rất chú trọng việc ăn uống lịch sự. Bao giờ họ cũng khép mồm khi nhai và dù đi vội ăn vội vẫn tỏ ra sự khoan thai, từ tốn chứ không phải “phàm phu tục tử”. Trong khi đó, khá nhiều người Việt Nam, đặc biệt ở thành phố lớn như Hà Nội lại không giữ được nét lịch sự đó. Có người vừa ăn vừa cười đùa thức ăn rớt xuống vỉa hè, bắn vào mặt người khác và ngốn ngấu như thể đói kém thiếu thốn lắm.

Bên lề một buổi giao lưu, trong khi chờ đến giờ mọi người tụ tập quanh tiệc trà và bánh ngọt. Thường thì vì không gian chật hẹp, mọi người sẽ lấy đồ ăn, thức uống vào đĩa, cốc xong thì lùi ra chỗ khác để nhường cho người khác tiến vào nhưng có một nhóm cô gái trẻ “cậy đông” cứ đứng lì ở đó buôn chuyện. Một cô nhai vội nhai vàng xong “nhảy vào mồm người khác” rồi phá ra cười, phát ra một chuỗi âm thanh “liên hoàn” rất khó nghe. Quá hoảng hốt vì nhìn phải thức ăn còn đầy trong miệng bạn mình, cô gái bên cạnh không kiềm chế được đành nói: “Bạn ơi, nuốt hết thức ăn đi đã hãy nói”. Những người xung quanh thậm chí còn thấy ngại thay cô gái đó.

Những điều này lẽ ra cô gái đó phải được chỉ bảo ngay từ khi còn rất nhỏ, ở trong gia đình chứ không phải đợi lớn lên, ra ngoài xã hội để mọi người góp ý. Các cụ xưa có câu: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Sống trong xã hội hiện đại không phải là cởi bỏ những lề thói cũ mà ngược lại mỗi người, nhất là các bạn trẻ còn phải học nhiều hơn nữa cho phù hợp với xu thế toàn cầu hóa. Nếu cứ mang cách ăn uống như vậy “trình” ra trước đám đông và có thể là ra nước ngoài thì chẳng cần giới thiệu họ cũng biết bạn là  người như thế nào.

Tương tự với cách ăn, nhiều bạn trẻ cứ nghĩ hiện đại, hội nhập là người ta như thế nào thì mình cũng có thể hòa nhập như thế. Đi trên phố Hà Nội rất dễ dàng bắt gặp hình ảnh những cô gái mặc áo hai dây, quần sooc rất ngắn và nhuộm tóc vàng, đỏ. Nếu nhìn đằng sau thì có vẻ rất giống phụ nữ phương Tây nhưng lại có thể kết luận ngay đó là người Việt Nam. Sở di như vậy là vì cách mặc đó có ở phương Tây mấy chục năm nay. Nó phù hợp với vóc dáng, hình thể khỏe khoắn, phóng khoáng của họ. Trong khi người Việt đa phần thấp, đùi to, eo to, mặc trông những không đẹp mà còn phản cảm.

Thời tiết Hà Nội có bốn mùa và không phải lúc nào cũng thuận lợi, mát mẻ vì thế cách ăn mặc của mọi người cũng bị phụ thuộc vào cái nóng hoặc cái lạnh. Vào mùa đông, đi xe máy từ nhà lên cơ quan hơn 10km, chị Liên phải “phòng thủ” chiếc áo phao ngắn bên ngoài áo dạ dài, chưa kể là quấn khăn, đeo găng tay với đủ thứ “phụ kiện” lằng nhằng. Trong khi đó mùa hè thì chị như hầu hết chị em phụ nữ khác chống nắng bằng chiếc áo dài chùm từ đầu đến chân trông chả khác gì… Ninja. Dừng lại đón con, chạy vào nộp tiền điện, mua vội thứ gì đó ở cửa hàng… chỉ mấy phút, cởi ra cởi vào quá tội nên chị Liên thường “diện” luôn tất cả những thứ đó lên người.

Có lần anh Tài thay vợ đi đón con, “thất kinh” khi nhìn sân trường toàn những chị béo gầy cao thấp không biết nhưng cứ bọc mình trong chiếc váy lòe xòe như cây rơm. Chú bảo vệ và cô giáo ở trường con anh Tài thì đã quá quen với những hình ảnh đó và buộc phải “nhận diện” phụ huynh học sinh qua màu sắc kiểu dáng của những chiếc áo chống nắng đó.

Trong khi đó, khá nhiều người lại cầu kì ăn mặc một cách… khó chấp nhận. Bà Ngọ hôm nào đi chợ cũng phải mặc bộ quần áo lụa màu trắng tinh, đi dép cao, đeo đủ thứ vòng nhẫn lên tay, lên cổ. Chỗ nào có vũng nước bẩn bà nhón chân đi qua mặt mũi tỏ ra rất khó chịu. Hàng cá, hàng gà giết mổ gia cầm nhỡ đổ nước ra lúc bà đi qua bà chửi um cả chợ lên. Người chặt xương mà vung mạnh dao làm bắn vào áo bà thì chỉ có nước rát tai. Đồ ăn sống bà Ngọ yêu cầu phải gói năm bảy lần túi bà mới cho bỏ vào làn. Ai cũng bảo đó không phải sự sạch sẽ cầu kì mà sự “nhầm chỗ” bởi nếu muốn không bị dây bẩn thì bà Ngọ đừng có mặc như biểu diễn thời trang đi chợ.

Chị Thái thì ngược hẳn với bà Ngọ. Đi siêu thị, đi họp tổ dân phố, đi họp phụ huynh cho con chị vẫn chỉ mặc bộ quần áo ngủ. Quần thì nhàu nát, có khi quăn lên như lò xo, áo thì hở nách, hở tay, cổ khoét rộng trông rất lôi thôi, bất lịch sự. Mọi người góp ý nhiều lần chị vẫn không thay đổi và cho rằng: “Mặc thế nào là việc của tôi, việc gì đến các bác mà cứ phải phê phán”.

Người xưa có câu “Ăn cho mình, mặc cho người”; không phải cơ thể của mình, quần áo của mình thì muốn mặc thế nào cũng được. Mặc cho đẹp, cho đúng hoàn cảnh không chỉ thể hiện văn hóa của bản thân mà còn là sự tôn trọng người khác, tôn trọng cộng đồng.

 (Còn nữa)


Cẩm Tú
Báo Điện tử Tuổi trẻ Thủ đô
Báo Điện tử Tuổi trẻ Thủ đô
BÌNH LUẬN
Bật mí về phong cách sống của Hà Anh Tuấn
TTTĐ- Nổi tiếng từ Sao mai Điểm hẹn 2006, người ta biết đến Hà Anh Tuấn là một ngôi sao nhạc R&B, một chàng "bạch mã hoàng tử" khiến các...
Trò chuyện với dịch giả của 'Quê hương bé nhỏ'
TTTĐ- Vào lúc 18h00 ngày 18/7 tại Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội - L'espace (24 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội) sẽ diễn ra buổi hội thảo, ra...
Phượt xe máy từ TP. Hồ Chí Minh – Hà Nội lọt top 50 hành trình thế giới
TTTĐ- Tạp chí Forbes của Mỹ vừa giới thiệu danh sách 50 hành trình du lịch tuyệt vời nhất thế giới năm 2018. Đáng chú ý, trong danh sách này,...
Hà Nội đẹp như thơ trong MV mới của Khắc Việt
TTTĐ- Song song với câu chuyện tình yêu thuở sinh viên, hình ảnh về những con phố nổi tiếng của Hà Nội như Bờ Hồ (Hồ Hoàn Kiếm), phố...
Trúc Diễm trở lại đầy ngoạn mục cùng show “The fashion Voyage”
TTTĐ- Tại show diễn với chủ đề “A walk to the sky” diễn ra vừa qua tại Đà Nẵng, hoa hậu Trương Tri Trúc Diễm – first face BST “Nước” của...
Phát động Cuộc thi ảnh 'Người Hà Nội ứng xử thanh lịch, văn minh 2018'
TTTĐ - Ngày 19/5, báo Hànộimới phối hợp với Sở VH&TT Hà Nội tổ chức lễ phát động Cuộc thi ảnh “Người Hà Nội ứng xử thanh lịch, văn...
“Nấu ngon ăn lành”- quà Tết dành cho những người yêu bếp
TTTĐ- Như một món quà dành cho những người yêu bếp trong dịp Tết 2018, Nghệ nhân ẩm thực Hồ Đắc Thiếu Anh vừa cho ra mắt bộ sách “Nấu...