Bạn đã mua ô tô chưa?

Bình luận -

Con người lúc nào cũng có nhu cầu khẳng định mình, và thứ khẳng định mình là những thứ dễ đập vào mắt người khác nhất.
ban da mua o to chua
ảnh minh họa
Mua xe ô tô không còn là giấc mơ Nhu cầu mua ô tô của người Việt ngày càng tăng cao

Tôi còn nhớ gần 30 năm về trước, lần đầu tiên được nếm thử một lon Coca. Đấy là một thứ đồ uống kỳ lạ, có ga, nằm trong hộp và lại màu nâu. Mặc dầu hôm ấy chưa ăn uống gì từ sáng, lại say xe lử đử, tôi vẫn thèm khát ních đầy bụng một lon Coca Cola mà không biết rằng chính hơi ga sẽ kích thích người ta ói. Từ đó trở đi, hễ khi nào có dịp là tôi lại tranh thủ uống một lon Coca Cola, mặc nhiên khẳng định rằng đó là thứ đồ uống lạ miệng, sang trọng và tuyệt vời nhất mà tôi từng biết.

Tôi chọn Coca Cola trong vô vàn loại đồ uống khác và từ chối những thức uống đã quen vị như nước trái cây, bột sắn, cà phê, trà lạnh. Rồi bỗng một ngày, tôi nhận ra rằng trong thực đơn của một nhà hàng sang trọng, Coca Cola nằm trong số những đồ uống rẻ tiền nhất, chỉ ngang hàng với nước khoáng và thứ giải khát đắt tiền hơn lại là một ly nước cam mà tôi có thể tự pha chế. Tôi không biết điều đó thay đổi từ bao giờ, trong khi trước đây Coca Cola vẫn được coi là một thứ đồ uống sang trọng, bởi vì không chỉ riêng tôi mà nhiều người Việt khác đều thấy nó lạ miệng và quý hiếm. Tôi càng không biết ngay cả cách đây 30 năm, hay còn trước đó nữa, thì ở các nước phát triển, Coca Cola (softdrink) đã mặc nhiên được coi là thứ đồ uống giải khát rẻ tiền nhất.

Rồi tình cờ một ngày, tôi phát hiện ra những thương hiệu KFC, Lotteria, gà rán Kentucky… xuất hiện trên khắp các góc ngã tư lớn ở Hà Nội và Sài Gòn. Nhân viên mặc đồng phục, cửa kính sáng choang và thực khách ra vào hớn hở với áo quần sang trọng. Trước nay, đồ ăn nhanh mà ông tổ của nó là Mc Donald vẫn được người Mỹ và châu Âu coi là thứ thực phẩm rẻ tiền dành cho giới bình dân, nghĩa là sinh viên, học sinh nghèo, dân lao động vừa ít tiền vừa ít thời gian nấu nướng. Họ chui vào một quán ăn nhanh (fastfood) và ngốn những đồ đông lạnh chiên giòn ngày này qua ngày khác. Họ ních đầy gà tây rán, khoai tây chiên và Coca Cola cho đến một ngày nhận ra rằng số lượng người béo phì và mắc bệnh tiểu đường của dân Mỹ đứng hàng đầu thế giới thì bắt đầu lập đề án biểu tình phản đối những ông trùm fastfood.

Ở Âu Mỹ, một mớ rau muống, một lát cá tươi nhiều khi đổi được hai suất fastfood. Còn ở nơi này, giới trẻ sành điệu đi vào KFC, chễm chệ trên những bộ bàn ghế xanh đỏ mà thể hiện sự sang trọng vì rau muống và cá tươi quá sẵn ngoài chợ, còn KFC thì lần đầu tiên họ được nhìn thấy. Ấy là tôi nói nhiều năm trước, chứ giờ dân ta cũng đã khác. Người ta bắt đầu theo tư duy của dân Mỹ, ngãng dần đồ ăn nhanh.

Người ta bắt đầu đua nhau mua một chiếc xe hơi. Câu cửa miệng mà bạn bè lau không gặp nhau hỏi là :"Đã mua ô tô chưa?". Nhiều người sống trong ngôi nhà chưa đến một tỷ ở khu dân cư lao động nhưng lại sở hữu chiếc xe trị giá hơn một tỷ...

Cũng giống như Coca Cola, hơn 20 năm trước, tôi không giấu được sự quê mùa, dốt nát khi nhìn thấy một người sử dụng điện thoại di động thì tưởng là máy bộ đàm. Không ít người, mất tới vài năm trời mang bệnh sùng bái điện thoại di động. Đã có một thời cũng chẳng phải đâu xa lắc, người dùng điện thoại di động đồng nghĩa với khái niệm “ông chủ lớn” hay “thiếu gia sành điệu”, vì chỉ những người ấy mới lắm “việc lớn” để phải gọi nhiều, mới đủ “tiền lớn” để sở hữu một thứ thiết bị đắt tiền và đủ khả năng trả thuê bao hàng tháng (tôi còn nhớ giá thuê bao xấp xỉ một chỉ vàng, tại thời điểm bấy giờ).

Thậm chí tôi còn có anh bạn mua một chiếc điện thoại cực xịn nhưng không lắp sim, chỉ vì anh ta không đủ tiền để trả thuê bao hàng tháng, và cũng chẳng có việc gì quá cấp bách để không thể thiếu được điện thoại. Thế là suốt cả tháng trời, cứ ở chỗ đông người anh ta lại rút điện thoại ra a lố, a lồ với… không ai cả. Sau khi thỏa mãn cơn ghiền công nghệ sành điệu, anh ta bán lại chiếc điện thoại cho một người khác để lấy tiền sử dụng vào việc cấp thiết.

Vài năm sau, khi mà điện thoại đã không còn là thứ khiến người ta phải tròn mắt lên nữa thì dường như cứ ở đâu có giới trẻ sành điệu là có một chiếc điện thoại thông minh. Họ lên đời điện thoại liên tục và rảnh lúc nào là chúi đầu vào hí hoáy bàn phím để nghiên cứu các chức năng mới. Thời điểm đó, tôi cũng một chiếc điện thoại và vài lần cái trang thiết bị ai cũng có ấy đã làm tôi phát ngượng. Lý do là vì có những bận phải giao dịch với các vị khách nước ngoài mà thu nhập của họ xấp xỉ 40.000USD/tháng, chiếc điện thoại của tôi với màn hình tinh thể lỏng, âm thanh nổi và dáng hình mỏng dính như một siêu mẫu bỗng trở thành “công chúa” giữa đám điện thoại loại cục gạch, màn hình không màu, vỏ máy nhựa đen của các nhân vật quan trọng kia.

Đấy là cảm giác giống như của một kẻ ăn mặc đẹp mà lại chẳng có một xu dính túi. Lâu rồi có lần sang Phần Lan, nơi khai sinh của Nokia, tôi lại ngạc nhiên hơn nữa khi các quan chức ở đây toàn dùng những chiếc di động mác “quê hương”, là thế hệ điện thoại mà dân nước tôi đã vứt đi từ lâu. Những người vẫn còn sử dụng loại “cục gạch” hoặc smartphone đời cũ ấy coi đó đúng như một thứ công cụ, 10 năm sau nó chưa hỏng thì cũng không việc gì phải thay cái mới, cho dù thu nhập trong tháng của họ đủ mua một vạn chiếc điện thoại. Chuyện này như là một thứ gợi lại hồi ức, chứ giờ thì ngay cả bà bán cá ngoài chợ cũng dùng điện thoại để gọi cá đến cho nhanh. Ta cũng không bàn đến thứ thiết bị đã được coi là nghiễm nhiên ấy nữa.

Con người lúc nào cũng có nhu cầu khẳng định mình, và thứ khẳng định mình là những thứ dễ đập vào mắt người khác nhất. Đặc biệt là khi người ta không có gì để tự khẳng định ngoài những thứ có thể đắp ra ngoài được. Thế hết điện thoại rồi thì người ta lấy gì ra để làm cho sành điệu? Có lần tôi đọc trộm được bức thư tình của cha tôi gửi cho mẹ tôi hồi còn trẻ (chừng 40 năm trước thì phải), có một đoạn thế này: “… Anh nể phục em vì em không giống như những cô gái khác. Các cô gái bây giờ chẳng quan tâm gì khác hơn là nào thì áo quần, nào thì xe đạp…”. Lúc ấy tôi đã cười ngất. Thời của cha mẹ tôi, người ta coi xe đạp là đẳng cấp, và hai chục năm trước, người ta coi xe Max, xe Dream là đẳng cấp, giờ xe Dream dùng để chạy xe ôm.

Thế mới thấy chúng ta vô cùng tội nghiệp, cũng giống như Coca Cola, ở quê hương của fastfood, điện thoại di động, động cơ bốn bánh, người ta chỉ coi chúng như một thứ phương tiện sống thì đôi khi chúng ta lấy làm mục đích sống. Ở thế kỷ 21, khi mà các quốc gia đã xích lại gần nhau, công nghệ mới ra lò phổ biến đến các châu lục chỉ trong vòng một tuần lễ, tưởng rằng chúng ta đã hết sự tội nghiệp giống như tôi lần đầu tiên được nếm Coca của hai thập niên trước thì té ra nay vẫn thế. Người ta bắt đầu đua nhau mua một chiếc xe hơi. Câu cửa miệng mà bạn bè lâu không gặp hỏi nhau là: “Đã mua ô tô chưa?”. Nhiều người sống trong ngôi nhà chưa đến một tỷ ở khu dân cư lao động nhưng lại sở hữu chiếc xe trị giá hơn một tỷ. Có người đi làm lương công chức ba cọc ba đồng, ngày đêm ky cóp chẳng dám ăn dám tiêu, con cái chỉ dám cho học ở những trường không tốn kém, ngày lễ không dám đi du lịch, chưa bao giờ biết thưởng thức món ăn tại một nhà hàng sang trọng, chỉ thỉnh thoảng kiểm lại số tiền tiết kiệm. Hỏi để làm gì, bảo để mua ô tô. Cô ấy giải thích rằng ước mơ lớn nhất của cô bây giờ là được sở hữu một cái ô tô. Tôi kinh ngạc hỏi để làm gì, khi mà nhà cô ở tít trong hẻm sâu không có gara, vợ chồng cô ấy đi làm, con đi học chỉ mất dăm phút, mùa hè cô cũng không lên rừng xuống bể bao giờ. Cô trả lời đơn giản rằng bạn bè mấy đứa có hết rồi.

Ở Anh, nếu một ông tổng giám đốc đi Rolls Royce thì ông cấp phó hay trưởng phòng sẽ chủ động mua loại xe kém hơn một chút cho dù họ có đủ khả năng để mua cả chục chiếc Rolls Royce như vậy. Đấy là văn hóa của họ (đã được ghi thành sách), thể hiện sự khiêm nhường và tôn trọng cấp trên. Nhưng chúng ta dễ nhìn thấy ở nhiều cơ quan, ông thủ trưởng đi xe máy nhưng rất có thể một nhân viên quèn, bậc lương không đủ mua bốn suất ăn ở một nhà hàng lớn lại đi một xế hộp bốn bánh.

Hôm qua tôi đọc bài báo đưa tin rằng các ngôi sao Hồng Kông như Lưu Đức Hoa, Chương Tử Di, Phạm Băng Băng… đua nhau mua phi cơ riêng vì giờ đối với họ, ô tô cỡ Jaguar, Porsche, Ferrari cũng chẳng phải là thứ sành điệu lắm nữa. Phải rồi, ở nhiều nơi, để chứng minh sự giàu có và sành điệu, đã từ lâu người ta chỉ trưng ra du thuyền, phi cơ, nhà biệt thự trên đỉnh đồi hay kim cương đen, thì rõ một điều rằng vài thập niên sau chúng ta cũng giống như họ. Lúc ấy nhìn thấy ô tô sẽ giống như nhìn một lon Coca.

Thế chẳng may khi đời sống con người đã đạt đến đỉnh cao của vật chất thì người ta xác nhận sự sành điệu bằng thứ gì? Lúc ấy, có lẽ một bộ óc siêu việt cỡ Bill Gate lóc cóc thư giãn trên con đường ngoại ô bằng xe đạp mới thực sự là đẳng cấp và khác người.

Nhà văn Di Li

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

neu con lam bai thi khong tot bo me dung mang

Nếu con làm bài thi không tốt, bố mẹ đừng mắng!

Vậy là các thí sinh đã hoàn thành xong kỳ thi tốt nghiệp THPT chưa từng có trong lịch sử. Có bạn làm bài tốt, nhưng chắc chắn cũng có không ít bạn làm bài chưa tốt vì một lý do nào đó. Và bố mẹ cũng đừng mắng con nếu con không đạt điểm cao trong kỳ thi này.
khong co cho cho nhung cai chac luoi

Không có chỗ cho những cái chặc lưỡi

Buổi sáng ngày 29.7, Hạnh có một khoảnh khắc không thốt nên lời khi nhận tin có người nghi nhiễm Covid-19. Dịch đến quá nhanh quá nguy hiểm, ở đâu không ở, bùng ra đầu tiên ngay tại phường nhà cô, lúc nào không tới tới ngay trước ngày cô tổ chức đám cưới.
tai nan giao thong tren quoc lo 1a va loi canh bao chat luong ha tang giao thong

Tai nạn giao thông trên Quốc lộ 1A và lời cảnh báo chất lượng hạ tầng giao thông

Vụ tai nạn giao thông lúc 1h20 ngày 21/7 trên Quốc lộ 1A thuộc địa bàn xã Tân Đức, huyện Hàm Tân, Bình Thuận giữa xe tải và xe khách, đã làm 8 người chết và 7 người bị thương. Kết quả kiểm tra ban đầu chứng minh, lúc va chạm, cả xe tải và xe khách đều đang vận hành trong giới hạn tốc độ cho phép. Như vậy, câu chuyện đau lòng này, cần phải được đánh giá ở nhiều góc độ nghiêm túc hơn.
biet thu cho bo va tup leu cua dan

“Biệt thự” cho bò, và túp lều của dân?

Nước Việt Nam ta có 54 tộc người anh em. Sự phát triển không đều giữa các tộc người, đặc biệt ở khu vực Trường Sơn, là một thực tế không hề chối cãi. Dù nhà nước ta quan tâm bảo vệ, giữ gìn, song vẫn có tộc người rất khó khăn trong việc ăn, ở, sản xuất, chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt và duy trì nòi giống.

Tin khác

[Xem thêm]
trao luu xau xi len ngoi

Trào lưu “xấu xí” lên ngôi?

Điều đáng nói, một số người lại ủng hộ những điều phản cảm này với danh nghĩa là “cần cởi mở trong tư duy”, “không nên bảo thủ”, “hãy biết chấp nhận những khác biệt”...
dien bien moi cua dai dich covid 19 va nhung thai do ung pho can thiet

Diễn biến mới của đại dịch Covid-19 và những thái độ ứng phó cần thiết

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quyết định áp dụng biện pháp giãn cách xã hội đối với Đà Nẵng trong vòng 15 ngày, bắt đầu từ 0h ngày 28/7. Đà Nẵng là một thành phố đang thu hút đông đảo nhà đầu tư cũng như khách du lịch, vì vậy sự bùng phát Covid-19 vừa xảy ra tại Đà Nẵng kéo theo không ít ái ngại cho cả nước. Trên đường phố Hà Nội và TP HCM, khẩu trang đã dày đặc khắp ngả.
mua hang noi va long yeu nuoc

Mua hàng nội và lòng yêu nước

Yêu nước là một phạm trù thuộc về tình cảm. Thậm chí đó là một tình cảm rất đỗi thiêng liêng. Còn mua hàng lại là chuyện nhỏ, rất cụ thể, tuân theo quy luật của giá trị sử dụng hàng hoá.
Xem phiên bản di động