Thân nữ dặm trường…Chống lại 26 công ty hóa chất Mỹ!

Bình luận -

Bà tên là Trần Tố Nga sinh năm 1942 ở Sóc Trăng, vốn là phóng viên chiến trường của Hãng thông tấn xã Giải phóng. Bà cũng từng bị phía bên kia giam cầm, tù đày và bị nhiễm chất độc dioxin. Theo kết quả tại một Phòng xét nghiệm ở Đức, năm 2011, mức độ nhiễm dioxin trong máu của bà cao nhiều hơn mức cho phép. Hậu quả là con gái đầu của bà chết lúc 17 tháng tuổi vì bệnh tim, con thứ hai bị bệnh Alpha Thalassenue (hồng cầu khuyết)... đều do nhiễm độc da cam từ mẹ.
than nu dam truong chong lai 26 cong ty hoa chat my
Bà Trần Tố Nga đồng hành cùng các nạn nhân chất độc màu da cam tại TP Hồ Chí Minh
“Miền hoang” của nhà văn Sương Nguyệt Minh được giải Sách hay 2015

Chuẩn bị hồ sơ từ năm 2010, vào tháng 3 năm 2013, Văn phòng Luật sư Bourdon & Forestier, đại diện cho bà Trần Tố Nga nộp đơn lên Tòa Đại hình Evry của Pháp kiện 26 công ty hóa chất Mỹ, đòi công lý cho 4 triệu nạn nhân nhân chất độc da cam Việt Nam và hàng vạn binh lính và nhân viên dân sự người Mỹ, Nam Hàn, Australia, Philippine, Tân Tây Lan.... Một mình ở Paris, hầu như không có tiền, quyết liệt đeo đuổi vụ kiện gần chục năm nay. Sau nhiều lần hoãn đi hoãn lại, hiện nay vụ kiện đã đến giai đoạn quyết định. Ngày 30/6/2020 vừa qua, bà đã bày tỏ hoàn cảnh, tình cảm và ý chí qua một bức thư. Bức thư đã nói hầu như đủ mọi điều. Tôi tin rằng, đọc xong nhiều người sẽ hiểu, sẽ chia sẻ, đồng cảm, kính trọng, cảm phục, lan tỏa và đồng hành với bà.

"Gửi các bạn thân yêu của tôi.

Ngày hôm qua, 29 tháng 6, thẩm phán phiên tòa thứ 19 về vụ kiện da cam đã quyết định mở phiên xử tại tòa đại hình Evry vào ngày 12 tháng 10 năm 2020.

Mười hai năm từ lúc quyết định kiện, 6 năm từ khi khởi kiện và có phiên tòa đầu tiên, cuối cùng thì sự kiện mong đợi cũng thực sự bắt đầu. Cám ơn các bạn trong sáu năm qua đã không ngừng động viên, ủng hộ, nhưng hôm nay, để được mọi người cùng đồng lòng, cùng nhau đi đến đích cuối cùng của cuộc chiến đấu đầy cam go này, cho phép tôi được thưa với các bạn những lời từ tâm can.

Làm giao liên Sài Gòn từ năm 8 tuổi, vỏn vẹn 12 năm sống với ông bà, từ đó xa nhà, là học sinh miền Nam trong tình yêu thương của nhân dân, thầy cô và bạn bè. Sau đó làm bạn trên đường Trường Sơn, làm đồng chí cùng chung chiến hào, sống chết bên nhau, rồi vào tù chịu roi đòn tra tấn, mỗi giai đoạn quan trọng của đời tôi được gói trong mười năm. Mười năm ở miền Bắc, mười năm trong chiến tranh. Ngày Ba mươi tháng Tư, tôi ôm con ra khỏi tù với ký ức về người mẹ mất tích, về những người bạn đã để lại tuổi xuân ở một nơi nào đó trên mảnh đất còn quá nhiều hố bom, quá nhiều vết tích tàn phá của chất độc da cam.

15 năm làm cô giáo đầy sóng gió và hơn hai mươi năm lang thang nhiều nơi, nhiều xứ để thay người đã mất góp chút sức cuối đời hoàn thành lời thề: Vì hạnh phúc của nhân dân. Đến giờ này, lời nguyện ấy vẫn còn tươi xanh, nguyên vẹn.

Một tuần lễ thăm các gia đình nạn nhân da cam đã cho tôi biết những đau khổ cùng cực và ý chí sống mạnh mẽ, tấm lòng nhân ái của những con người thân thể quặt quẹo, nói không ra tiếng nhưng biết lau nước mắt cho người nguyên lành. Một câu hỏi dằn vặt tôi: "Khi thế hệ cha mẹ họ chết đi rồi, ai sẽ là người chăm sóc họ khi Nhà nước cũng đang còn quá nhiều khó khăn? Ai?".

Bởi lẽ đó, khi luật sư William BOURDON và nhà văn Andre BOUNY yêu cầu tôi đứng đơn kiện các công ty hóa chất Mỹ đã sản xuất chất độc da cam để quân đội Mỹ rải trên lãnh thổ Việt Nam, tôi đã không từ chối.

Tôi không từ chối sau khi tôi hiểu rằng, lúc bấy giờ, tôi là trường hợp duy nhất có thể kiện và vì vậy là cơ may cuối cùng cho các nạn nhân da cam Việt Nam và tất cả các nạn nhân da cam trên thế giới vì tôi hội đủ ba điều kiện: Tôi đang ở Pháp, là nước duy nhất có luật cho phép luật sư Pháp mở các vụ kiện quốc tế bảo vệ công dân Pháp chống lại một nước khác làm hại mình. Tôi có quốc tịch Pháp sau khi nhận huân chương Bắc đẩu Bội tinh. Và, bản thân tôi là nạn nhân chất độc da cam.

Một câu hỏi được đặt ra: Vụ kiện sẽ rất lâu dài, rất gian nan, liệu tôi có đủ gan, đủ sức đi tới cùng, hay nên chăng chọn một giải pháp ngắn và đơn giản hơn: Hòa giải và nhận bồi thường. Chúng tôi đã nói KHÔNG với giải pháp này.

2009 - 2011, hai năm để thuyết phục, hai năm để xóa nghi kỵ, hai năm chịu đựng những hiểu lầm để đạt được sự đồng thuận, cuối cùng tôi đã cầm tờ kết quả xét nghiệm kết luận nồng độ dioxin trong máu của tôi cao hơn tiêu chuẩn qui định. Có thể kiện rồi! Nhưng lại chưa thể!

2011 - 2013, thêm hai năm chờ đợi cho bộ luật của Pháp quay về cho phép các vụ kiện quốc tế. Và tháng 3 năm 2013, khi chúng tôi được phép kiện, khi hồ sơ bắt đầu nghiên cứu từ 2009 đã hoàn chỉnh, thì cần phải có 35.000 euro để được một dịch giả nhậm thệ quốc tế dịch 30 trang tài liệu từ tiếng Pháp qua tiếng Anh, trong khi chúng tôi không có một đồng nào.

Trong một cuộc họp nhỏ, khi nghe nói về vụ kiện, lúc ấy còn đang giữ kín để đối phương chưa bị đánh động, các bạn Pháp, dù không biết tôi là ai, nhưng chỉ trong một tuần, đã gởi cho tôi 16.000 euro. Cảm động hơn nữa, các anh chị Việt kiều từ nhiều nguồn, đã chung tay với chúng tôi, cùng đi tới. Hòa hợp dân tộc đã được vụ kiện giúp thực hiện. Số tiền còn thiếu được gửi từ Việt Nam vừa kịp cho chúng hoàn tất thủ tục.

14 tháng 5 năm 2013, Tòa đại hình Evry đã chấp đơn của tôi, Trần Tố Nga, khởi kiện 26 công ty hóa chất Mỹ, đúng một ngày trước khi chúng tôi mất thời hiệu kiện được luật qui định là 5 năm từ khi tuyên bố là nạn nhân chất độc da cam. Lại chờ đợi!

Tháng 4 năm 2014, tôi nhận được thông báo tòa sẽ mở phiên đầu tiên với danh sách hầu tòa của 19 công

than nu dam truong chong lai 26 cong ty hoa chat my
Máy bay Mỹ rải chất độc xuống Việt Nam

ty, tập đoàn hóa chất Mỹ đã từng sản xuất chất khai hoang trong chiến tranh Việt Nam. Đêm hôm đó, cũng như đêm vừa qua, tôi không ngủ được khi thấy đứng đầu danh sách là hai tập đoàn được gọi là người không lố thế giới trong ngành sản xuất hóa chất: Monsanto và Dow Chemical, cũng là hai tập đoàn chủ yếu sản xuất chất da cam trong chiến tranh. Họ chưa một lần ra hầu ở bất cứ tòa án nào ở nhiều nước.

Từ tháng 4 năm 2014 đến tháng 6 năm 2020, tròn sáu năm trôi qua với 19 phiên tòa, với rất nhiều khó khăn, trở ngại vô lý do đối phương không ngừng gây ra. Trong sáu năm ấy, tôi cũng đã trải qua nhiều cơn bịnh ngặt nghèo, tuổi đã ngấp nghé 80, nhưng từ một người đơn lẻ, hôm nay tôi đã có được hàng ngàn, hàng chục ngàn người từ nhiều nước trên thế giới tự nguyện đồng hành. Chính những điều ấy đã không cho phép tôi có, dù một phút, nản lòng, sờn chí. Mà nản sao được khi trước mắt tôi luôn hiện hình ảnh các nạn nhân da cam, ánh mắt hy vọng, trông đợi của họ vào công lý.

Nản sao được khi mình đã tự nhận là đại diện của hàng triệu người đã ngã xuống.

Vậy thì, các bạn ơi, hơn lúc nào hết, vụ kiện chất độc da cam của Trần Tố Nga cần đến sự chung tay, góp sức của mỗi một người trong chúng ta, vì dù nó có mang tên của một người thì đây vẫn là cuộc chiến đấu vì công lý, vì lẽ phải của mỗi người cho những người bất hạnh hơn mình.

Cuộc chiến khốc liệt, mà có cuộc chiến nào không khốc liệt, dù trong thời nào, đang đi tới những trận cuối, dù chưa biết kết thúc lúc nào và như thế nào. Nhưng đây là cuộc chiến đấu cuối cùng, là cơ may cuối cùng, để cho thảm họa da cam không bị rơi vào quên lãng, để cho thế giới nhận rõ tội ác quá khứ, để chặn đứng tội ác thuốc trừ sâu hôm nay, để người gây tội ác ít ra cũng phải thừa nhận tội ác và đền bù tội ác cho nhân loại, cho các nạn nhân trực tiếp và gián tiếp của họ.

Chính vì vậy, từ đây đến ngày xử của tòa, xin các bạn, mỗi người hãy giúp lan tỏa thông tin để cả thế giới và các thẩm phán của tòa hiểu rằng cả Việt nam đang lên tiếng đòi công lý cho nạn nhân da cam, đòi người gây tội phải nhận tội.

Xin các bạn, bằng cách của mình, nói với người thân, với tất cả các bạn của mình, những người ở kế bên mình thông tin về một vụ kiện ở trên đất Pháp nhưng vì chính những nạn nhân Việt Nam mà đã kiên trì diễn ra trên mười năm nay và sẽ còn kéo dài với hy vọng cuối cùng là sự thật được thừa nhận.

Các bạn giúp chia sẻ thư này cho tất cả những người bạn và những người bạn của bạn tiếp tục chia sẻ. Ngày 18 tháng 8 là ngày Nạn nhân Da cam, họ sẽ ấm lòng hơn nhờ các bạn.

Kính,

Trần Tố Nga"

Các luật sư của các công ty hóa chất Mỹ đã từng đưa ra vô số lý do để trì hoãn, làm chậm hành trình vụ kiện hòng khiến cho nguyên đơn mệt mỏi, bỏ cuộc. Thì rất có thể, trong phiên tòa sớm nhất, các luật sư bên bị đơn lại tiếp tục gây khó khăn, đòi chứng minh các căn bệnh da cam phát sinh, và di truyền qua đời sau ở Việt Nam có mối liên hệ với chất độc dioxin da cam.

Vì vậy, các bạn hãy chia sẻ, lan tỏa, đồng hành cùng bà Trần Tố Nga để thân nữ dặm trường được tiếp thêm sức mạnh, để công lý được thực thi cho hàng triệu nạn nhân chất độc da cam đau thương khác.

Nhà Văn Sương Nguyệt Minh

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

neu con lam bai thi khong tot bo me dung mang

Nếu con làm bài thi không tốt, bố mẹ đừng mắng!

Vậy là các thí sinh đã hoàn thành xong kỳ thi tốt nghiệp THPT chưa từng có trong lịch sử. Có bạn làm bài tốt, nhưng chắc chắn cũng có không ít bạn làm bài chưa tốt vì một lý do nào đó. Và bố mẹ cũng đừng mắng con nếu con không đạt điểm cao trong kỳ thi này.
khong co cho cho nhung cai chac luoi

Không có chỗ cho những cái chặc lưỡi

Buổi sáng ngày 29.7, Hạnh có một khoảnh khắc không thốt nên lời khi nhận tin có người nghi nhiễm Covid-19. Dịch đến quá nhanh quá nguy hiểm, ở đâu không ở, bùng ra đầu tiên ngay tại phường nhà cô, lúc nào không tới tới ngay trước ngày cô tổ chức đám cưới.
tai nan giao thong tren quoc lo 1a va loi canh bao chat luong ha tang giao thong

Tai nạn giao thông trên Quốc lộ 1A và lời cảnh báo chất lượng hạ tầng giao thông

Vụ tai nạn giao thông lúc 1h20 ngày 21/7 trên Quốc lộ 1A thuộc địa bàn xã Tân Đức, huyện Hàm Tân, Bình Thuận giữa xe tải và xe khách, đã làm 8 người chết và 7 người bị thương. Kết quả kiểm tra ban đầu chứng minh, lúc va chạm, cả xe tải và xe khách đều đang vận hành trong giới hạn tốc độ cho phép. Như vậy, câu chuyện đau lòng này, cần phải được đánh giá ở nhiều góc độ nghiêm túc hơn.
biet thu cho bo va tup leu cua dan

“Biệt thự” cho bò, và túp lều của dân?

Nước Việt Nam ta có 54 tộc người anh em. Sự phát triển không đều giữa các tộc người, đặc biệt ở khu vực Trường Sơn, là một thực tế không hề chối cãi. Dù nhà nước ta quan tâm bảo vệ, giữ gìn, song vẫn có tộc người rất khó khăn trong việc ăn, ở, sản xuất, chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt và duy trì nòi giống.

Tin khác

[Xem thêm]
trao luu xau xi len ngoi

Trào lưu “xấu xí” lên ngôi?

Điều đáng nói, một số người lại ủng hộ những điều phản cảm này với danh nghĩa là “cần cởi mở trong tư duy”, “không nên bảo thủ”, “hãy biết chấp nhận những khác biệt”...
dien bien moi cua dai dich covid 19 va nhung thai do ung pho can thiet

Diễn biến mới của đại dịch Covid-19 và những thái độ ứng phó cần thiết

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quyết định áp dụng biện pháp giãn cách xã hội đối với Đà Nẵng trong vòng 15 ngày, bắt đầu từ 0h ngày 28/7. Đà Nẵng là một thành phố đang thu hút đông đảo nhà đầu tư cũng như khách du lịch, vì vậy sự bùng phát Covid-19 vừa xảy ra tại Đà Nẵng kéo theo không ít ái ngại cho cả nước. Trên đường phố Hà Nội và TP HCM, khẩu trang đã dày đặc khắp ngả.
mua hang noi va long yeu nuoc

Mua hàng nội và lòng yêu nước

Yêu nước là một phạm trù thuộc về tình cảm. Thậm chí đó là một tình cảm rất đỗi thiêng liêng. Còn mua hàng lại là chuyện nhỏ, rất cụ thể, tuân theo quy luật của giá trị sử dụng hàng hoá.
Xem phiên bản di động