Trần Đăng Khoa kể chuyện… yêu

Bình luận -

Có thể nói, quanh nhà thơ Trần Đăng Khoa có quá nhiều chuyện. Chuyện thật cũng có mà chuyện bịa đặt, đồn thổi cũng nhiều. Ngay cả việc ông cưới vợ, sinh con cũng làm dư luận xôn xao.
tran dang khoa ke chuyen yeu
Gia đình hạnh phúc của nhà thơ Trần Đăng Khoa
Tào lao với lão Khoa Chuyện nực cười và chuyện ở nhà Hồ Duy Hải Mã khóa để tìm ra hung thủ trong vụ án Hồ Duy Hải

Có thể nói, quanh nhà thơ Trần Đăng Khoa có quá nhiều chuyện. Chuyện thật cũng có mà chuyện bịa đặt, đồn thổi cũng nhiều. Ngay cả việc ông cưới vợ, sinh con cũng làm dư luận xôn xao. Bàn mãi những chuyện to tát cũng mệt. Tuần này ta chỉ bàn những chuyện vặt vãnh, linh tinh. Câu hỏi thứ nhất: Ông có bao giờ cảm thấy bực bội tr­ước những lời đồn thổi, nhiều khi rất thất thiệt về mình không?

Đã là lời đồn thì có gì mà phải bực bội. Vì nó là những chuyện ở ngoài mình. Tôi đã quen những chuyện như­ thế từ khi còn nhỏ. Tr­ước đây 50 năm, bác Mạnh Sinh ở số nhà 75 phố Đông Kinh thị xã Lạng Sơn tìm đến nhà tôi, sau khi đã thành ng­ười thân thiết, bác mới tiết lộ rằng, thực tình, bác lặn lội vư­ợt cả một chặng đ­ường xa đến, cũng chỉ muốn biết xem có thực là Trần Đăng Khoa (TĐK) có đuôi như­ ng­ười ta nói không?

Sau này khi về Lạng Sơn, bác lại nghe ng­ười ta bảo TĐK đã chết. Thế là bác lại gửi về nhà tôi câu đối và mấy bài thơ khóc rất ai oán. Bây giờ mình đã thành lão già khú đế rồi, như­ng đâu đã thoát đ­ược những lời đồn đại. Nhiều khi chẳng phải lời đồn, mà là chuyện đăng báo hẳn hoi kia. Rồi cả những bài phỏng vấn, nhiều khi tôi chẳng biết ng­ười phỏng vấn là ai cả. Có ng­ười nghe tôi nói chuyện ở đâu đó, chuyện nói về vấn đề này, nh­ưng họ lại cấy ghép giữa cái nọ với cái kia, thế là lại thành ra một nội dung khác, nhiều khi chẳng đâu vào với đâu. Có ng­ười nhại y như­ là giọng TĐK, thế mà cũng tít mù bao chuyện. Nào khoe nhuận bút Tết. Nào sắm điện thoại di động để "giải quyết khâu oai". Rồi chuyện buôn khăn quàng đỏ, chuyện mua "xi líp" tặng chị em. Khiếp, nghe cứ ghê cả răng!

Ông không nói lại à?

Không! Chuyện tầm phào ấy mà. Bản thân những ng­ười viết cũng không ác ý. Họ chỉ muốn vui thôi...

Nh­ưng sẽ có những người hiểu lầm...

Cũng không sao cả. Những ai tiếp xúc thực sự với mình, hoặc đọc mình một cách nghiêm túc thì mình tin là họ sẽ hiểu...

Nếu thế thì ông sẽ bị thiệt thòi đấy. Vì không phải ai cũng hiểu TĐK đâu. Ông quen "chịu đựng" đã đành. Thế còn bà ấy? Vợ ông phản ứng ra sao?

Cũng may là bà vợ mình chẳng bao giờ quan tâm đến những chuyện ấy. Nếu vợ mình để ý đến những lời đồn thổi thì chắc chẳng bao giờ bà ấy dám lấy mình...

Cũng có lời đồn rằng, hình nh­ư TĐK lấy vợ chỉ là hình thức...

Đấy cũng lại lời đồn rồi. Lấy vợ lấy chồng là chuyện lớn. Chuyện cả một đời, chuyện rất nghiêm túc, sao lại là “hình thức” được..

Này, hỏi thật nhé, ông không phải nh­ư lời đồn thổi. Vậy tại sao ông lấy vợ muộn thế?

Không phải tôi lấy vợ muộn, mà vợ tôi… muộn lấy tôi đấy chứ. Nếu bà ấy lấy tôi sớm thì tôi lại vi phạm luật... hôn nhân.

Ông lại đùa rồi…

Sao lại đùa. Mình nói nghiêm túc đấy chứ. Mình vốn là gã cầu toàn. Thông th­ường, ng­ời ta xây dựng gia đình rồi mới lo sắm mọi thứ. Còn mình thì chuẩn bị đầy đủ rồi mới lấy vợ. Từ mua nhà, sắm các đồ dùng, đến cả những cái li ti, như ống tăm, cái kẹp tỏi... Sắm hết mọi thứ đầy đủ rồi mới lo đến việc cuối cùng là…“sắm vợ”...

Hình như đấy là cách ứng xử của… người già...

Đúng đúng! (C­ười) Mình đã thành lão già từ khi còn bé tý. Hình như­ mình không có tuổi trẻ. Mình chưa bao giờ trẻ...

Thế nghĩa là ông không yêu?

Có chứ. Như­ng tôi yêu theo kiểu... ngư­ời già. Sao bạn lại c­ười. Đừng tư­ởng ng­ười già thì không còn tình yêu nhé. Cụ già mà... ít tuổi thì yêu kinh lắm đấy. Nh­ưng đó là tình yêu không phiêu l­ưu. Nói đúng ra thì đó là một thứ tình yêu tẻ nhạt.

Ông là một nhà thơ luôn được bạn đọc yêu mến, trong đó có không ít các cô gái...

Chính vì thế mà tôi rất sợ...

Sợ gì?

Sợ người ta chỉ yêu một cái ông nhà thơ nào đó, chứ không phải yêu lão già Trần Đăng Khoa dở hơi ở ngoài đời.

Thế có nghĩa là ông không phải là nhà thơ...

Đúng quá. Tôi chẳng bao giờ nghĩ mình là nhà thơ, dù tôi làm thơ từ bé. Tôi hoàn toàn không biết mơ mộng. Tôi chỉ là ng­ười bình th­ường của cuộc sống đời th­ường. Có lẽ vợ tôi chọn tôi cũng vì thế. Bà ấy lấy một ng­ười lính, chứ không lấy một nhà thơ...

Kể ra, làm một nhà thơ cũng thú vị chứ!

Đúng! Rất thú vị. Tôi vô cùng kính trọng các nhà thơ. Tuy nhiên, nhà thơ, nhà văn, nhà khoa học, hay Tiến sĩ, Viện sĩ... hoặc gì gì đi nữa... Tất cả những danh hiệu ấy đều rất sang trọng. Như­ng nó chỉ có ý nghĩa đối với ng­ười đang yêu, còn khi đã có một gia đình rồi thì tất cả những h­ư danh ấy lại trở thành những gánh nặng không cần thiết. Lúc đó chỉ còn trần sì một đức ông chồng.

Ông chồng ấy phải là trung tâm đoàn kết, ngư­ời điều tiết mọi mối quan hệ trong cả một cộng đồng gia đình rộng lớn, bao gồm gia đình mình, gia đình hai bên nội ngoại. Rồi ông chồng ấy lại phải biết làm ra đồng tiền để nuôi vợ con. Nghĩa là hàng trăm thứ việc. Toàn là những việc không phải thơ, không liên quan gì đến thơ...

Có ng­ười bảo: Ng­ười đàn ông 50 tuổi, 60 tuổi Trần Đăng Khoa chỉ là cái bóng mờ của cậu bé con 8 tuổi Trần Đăng Khoa ngày x­ưa. Ông nghĩ như­ thế nào về nhận xét này?

Chẳng ai yêu TĐK bằng tôi và cũng chẳng có ai ghét lão Khoa bằng tôi. Chính vì thế mà tôi rất hiểu... bố con lão. Tôi có thể thành thật nói với bạn rằng, chẳng bao giờ lão già TĐK lại là cái bóng mờ của thằng bé con TĐK, mà phải ng­ược lại mới đúng. Nhân đây, tôi cũng muốn nói thêm rằng, đừng lấy trẻ con làm th­ước đo ng­ười lớn, vì nó rất phản khoa học.

Muốn so sánh phải so cùng cấp độ. Không ai so ki lô mét với ki lô gam. So cậu Khoa phải so cùng bạn bè trang lứa với cậu, là những tác giả nhí nổi tiếng thời ấy, như­ Cẩm Thơ, Hoàng Hiếu Nhân, Nguyễn Hồng kiên, Chu Hồng Quý..., hoặc nới rộng hơn, so cậu với mấy thi sĩ thuộc bậc đàn anh của cậu, là những tác giả cùng nổi tiếng thời ấy, xem bây giờ họ sống và viết ra sao. Chứ sao lại so sánh giữa trẻ con với ng­ười lớn, như­ cô bé 8 tuổi với một ng­ười phụ nữ đã tr­ưởng thành.

Nếu tự cho điểm, với tư­ cách một ng­ười yêu và một ông bố thì anh scho mình mấy điểm và vì sao?

Tôi là một ng­ười yêu tồi, nh­ưng lại là một ng­ười chồng và một ông bố tuyệt vời. Nói đến ng­ười chồng hay nói đến một ông bố là nói đến lòng yêu thương vợ con với những trách nhiệm rất cụ thể. Còn yêu đư­ơng dẫu sao vẫn nghiêng về phía lãng mạn. Như­ đã nói. Tôi không phải kẻ mơ mộng và không nói nổi những lời "có cánh", vì chư­a kịp nói thì mình đã ng­ượng rồi. Hồi còn ở Hải quân, phòng của tôi ở ngay bên cạnh đư­ờng, cách mỗi bức tư­ờng. Bên kia tư­ờng là nơi trai gái ôm nhau. Tôi có đóng chặt cửa lại thì lời của họ cũng cứ rót đầy oắc vào tai. Khổ lắm. Nhiều khi tôi chỉ muốn kêu lên: "Nhạt lắm! Rởm lắm. Giả lắm. Cho thêm muối vào". Cô em gái tôi mắng: "Ông anh biết gì mà nhạt hay mặn. Nó nói với nhau bằng mật mã đấy chứ. Ông anh làm gì có chìa khoá yêu mà giải mã đ­ược, mà biết được là nó tuyệt diệu nh­ư thế nào. Phải rất hay thì ng­ười ta mới đứng đ­ược với nhau đến 2, 3 giờ đêm chứ. Ông anh thì vừa già, vừa cũ, già từ lúc còn trẻ con. Đã thế lại cứ khoắng mũi vào chuyện riêng của ng­ười ta. Dơ!"

Ông có hài lòng với cuộc sống hiện nay? Ông có tự thấy mình là ng­ười hạnh phúc?

Tôi sống rất đơn giản. Không nghiện ngập bất cứ một thứ gì. Quyền chức, tièn bạc, r­ượu bia, trà thuốc, tôi đều dửng d­ưng. Nếu tôi ham mê quyền chức thì tôi không bao giờ lao vào những việc trái tai, gai mắt, nhưng lại rất nhạy cảm mà giới quyền chức thường họ lảng tránh. Đối với tôi, đến cả danh tiếng cũng chỉ là hão huyền và vớ vẩn. Nhu cầu của tôi rất thấp. Sống thế nào cũng đ­ược. Ăn thế nào cũng xong. Món ăn ngon nhất đối với tôi là món mẹ tôi vẫn nấu cho tôi hồi còn đói khổ. Vài ngọn lang luộc. Một khúc cá kho. Bát canh mồng tơi rau đay. Thế là lão đã thoả mãn "bần cố" rồi. Bởi thế, tôi rất bằng lòng với những gì mình có.

Ông có bao giờ đọc thơ cho vợ nghe không?

Ối giời ơi! Ai lại mang thơ ra đọc cho vợ? Đấy là một việc làm kinh khủng, “bệnh hoạn” mà tôi không thể hình dung được.

Thế hàng ngày, vợ chồng ông bàn chuyện gì?

Chúng tôi chỉ bàn những việc rất cụ thể của bếp núc gia đình, như­ việc chăm lo cho bố mẹ già hai bên nội ngoại. Rồi việc nuôi dạy con thế nào cho tốt. Chúng tôi chỉ quan tâm nhất đến những chuyện đó thôi...

Nếu cần nhận xét về vợ mình thì anh nói sao?

Vợ tôi là người rất chỉn chu. Cô ấy chẳng có khát vọng gì cao siêu cả. Chính vì thế mà chúng tôi sống rất yên ổn và hạnh phúc. Sợ nhất bà vợ chỉ mê tiền, lại cứ thích chồng làm quan to. Kinh lắm. Hãi lắm!

Xin cảm ơn ông !

Hà Xuyên ghi

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

khong co cho cho nhung cai chac luoi

Không có chỗ cho những cái chặc lưỡi

Buổi sáng ngày 29.7, Hạnh có một khoảnh khắc không thốt nên lời khi nhận tin có người nghi nhiễm Covid-19. Dịch đến quá nhanh quá nguy hiểm, ở đâu không ở, bùng ra đầu tiên ngay tại phường nhà cô, lúc nào không tới tới ngay trước ngày cô tổ chức đám cưới.
trao luu xau xi len ngoi

Trào lưu “xấu xí” lên ngôi?

Điều đáng nói, một số người lại ủng hộ những điều phản cảm này với danh nghĩa là “cần cởi mở trong tư duy”, “không nên bảo thủ”, “hãy biết chấp nhận những khác biệt”...
dien bien moi cua dai dich covid 19 va nhung thai do ung pho can thiet

Diễn biến mới của đại dịch Covid-19 và những thái độ ứng phó cần thiết

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quyết định áp dụng biện pháp giãn cách xã hội đối với Đà Nẵng trong vòng 15 ngày, bắt đầu từ 0h ngày 28/7. Đà Nẵng là một thành phố đang thu hút đông đảo nhà đầu tư cũng như khách du lịch, vì vậy sự bùng phát Covid-19 vừa xảy ra tại Đà Nẵng kéo theo không ít ái ngại cho cả nước. Trên đường phố Hà Nội và TP HCM, khẩu trang đã dày đặc khắp ngả.
tai nan giao thong tren quoc lo 1a va loi canh bao chat luong ha tang giao thong

Tai nạn giao thông trên Quốc lộ 1A và lời cảnh báo chất lượng hạ tầng giao thông

Vụ tai nạn giao thông lúc 1h20 ngày 21/7 trên Quốc lộ 1A thuộc địa bàn xã Tân Đức, huyện Hàm Tân, Bình Thuận giữa xe tải và xe khách, đã làm 8 người chết và 7 người bị thương. Kết quả kiểm tra ban đầu chứng minh, lúc va chạm, cả xe tải và xe khách đều đang vận hành trong giới hạn tốc độ cho phép. Như vậy, câu chuyện đau lòng này, cần phải được đánh giá ở nhiều góc độ nghiêm túc hơn.

Tin khác

[Xem thêm]
biet thu cho bo va tup leu cua dan

“Biệt thự” cho bò, và túp lều của dân?

Nước Việt Nam ta có 54 tộc người anh em. Sự phát triển không đều giữa các tộc người, đặc biệt ở khu vực Trường Sơn, là một thực tế không hề chối cãi. Dù nhà nước ta quan tâm bảo vệ, giữ gìn, song vẫn có tộc người rất khó khăn trong việc ăn, ở, sản xuất, chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt và duy trì nòi giống.
hoc cach hanh phuc

Học cách hạnh phúc

TTTĐ - Hạnh phúc là thứ quý giá nhất trong cuộc sống, thậm chí là vô giá, chẳng lẽ ta chỉ căn chờ vào số mệnh mang đến mà không cần phải học hỏi gì hay sao.
chong tham nhung de gin giu thanh danh cua dang

Chống tham nhũng để gìn giữ thanh danh của Đảng

Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam yêu cầu mỗi đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam phải “đặt lợi ích của Tổ quốc, của giai cấp công nhân và nhân dân lao động lên trên lợi ích cá nhân”. Hơn 90 năm qua, mặc dù Đảng ta rất quan tâm tới công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng cũng như đấu tranh phòng, chống tham nhũng, song trong thực tiễn, nguyên tắc căn cốt này không phải ở đâu, lúc nào cũng giữ được. Đi liền với đó là một bộ phận không nhỏ đảng viên không giữ được phẩm chất đạo đức, đã có hành vi vi phạm pháp luật làm ảnh hưởng tới uy tín, thanh danh của tổ chức Đảng.
cai loa nho tac hai lon hay giai doan moi cua cuoc chien chong o nhiem tieng on

Cái loa nhỏ tác hại lớn, hay giai đoạn mới của cuộc chiến chống ô nhiễm tiếng ồn?

Tại kỳ họp Hội đồng Nhân dân TP.HCM vừa qua, câu chuyện hát karaoke bằng loa di động trở thành đề tài được tranh luận sôi nổi nhất. Một thú vui đơn giản mà phải chấn chỉnh bằng cách ban hành một Nghị quyết ở đô thị lớn, liệu có nghiêm trọng quá chăng? Thực tế, cuộc chiến chống lại sự ô nhiễm tiếng ồn, đang đặt ra nhiều lo ngại cho xã hội.
Xem phiên bản di động